
5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?

5 năm trước, Minh là cậu chủ ra đi không một lời từ biệt, còn Phong là người hầu bị bỏ lại. 5 năm sau gặp lại, Phong đã trở thành chủ tịch tập đoàn có tài sản hàng chục tỷ, trong khi Minh lại lâm vào đường cùng, buộc phải dùng ảnh khỏa thân của mình để đổi lấy chi phí chữa bệnh cho em gái từ người hầu cũ. Giao dịch này càng khiến chiếc gai mang tên "bị bỏ rơi" trong lòng Phong đâm sâu hơn. Anh hết lần này đến lần khác dùng tiền bạc để sỉ nhục Minh, nhưng cũng chính trong những lần sỉ nhục ấy, trái tim anh lại không ngừng rung động. Anh ngỡ đó là sự trả thù, nào ngờ bản thân đã lún sâu từ lúc nào. Vòng quay số phận khẽ chuyển hướng sau một tai nạn — Minh bị thương và lựa chọn giả vờ mất trí nhớ. Cậu cần một cái cớ để kéo dài mối duyên nợ bắt đầu bằng lời dối trá này. Nghe được tin tức, Phong đã thuận nước đẩy thuyền, dệt nên một lời nói dối còn lớn hơn: anh bảo với một Minh "mất trí nhớ" rằng họ là một cặp đôi sắp kết hôn. Một buổi lễ đính hôn tràn đầy toan tính chính thức diễn ra. Một người vờ như đã quên, một người vờ như đang sở hữu. Hai kẻ dối trá, làm sao để cùng nhau đi đến câu nói "Anh yêu em" đã muộn màng suốt 5 năm?